http://noidungxanh.com/

Chắc hẳn bạn vẫn còn nhớ tới câu chuyện đứa bé được cho kẹo: Khi bạn cho kẹo 1 đứa bé, lần đầu tiên nó luôn mỉm cười, những lần sau cũng vậy. Sự có mặt của bạn đồng nghĩa với việc nó sẽ được cho kẹo như 1 lẽ dĩ nhiên. Nhưng 1 ngày bạn quên mang kẹo, nó thấy không được cho nên gào lên khóc với vẻ tức giận, vì nó cho rằng nghĩa vụ của bạn là phải cho.

Ý nghĩa mà câu chuyện đó rút ra không hề nhỏ. Khi bạn cho ai đó 1 cái gì mà không cần đáp trả, lâu dần việc bạn cho đi sẽ trở thành thói quen phải thế. Khi đó tấm lòng của bạn dù có lớn tới đâu rồi cũng được coi là tầm thường, không cần bận tâm, đếm xỉa.

Trong tình yêu, nếu bạn yêu 1 người theo kiểu hết mình và không cần đáp trả, tình yêu của bạn ắt hẳn bị xem nhẹ. Vì bạn yêu hết mình nên họ cảm thấy chắc chắn bạn sẽ chẳng rời bỏ họ mà đi. Khi người ta chẳng sợ mất đi thì việc gì mà cần trân trọng?

Trong tình cảm vợ chồng, nhiều khi người ta cũng quen với những điều cho – nhận như lẽ phải thế. Vợ/chồng làm cái này cho nhau, hi sinh vì nhau là lẽ đương nhiên. Vì vậy những hi sinh của người kia nhiều khi trở thành chuyện tất lẽ dĩ ngẫu phải thế. Vợ phải chăm sóc gia đình là đương nhiên, vợ phải hi sinh vì gia đình là đương nhiên, chồng phải đi làm kiếm tiền nuôi vợ là điều phải thế… còn rất nhiều điều phải thế không tên, mà dần dần người ta “quên” để ý..

Còn rất nhiều mối quan hệ khác cũng vậy, những điều cho – nhận KHÔNG MAY trở thành thứ tầm thường. Rồi bỗng 1 ngày cả 2 người trong mqh ấy đều giật mình thảng thốt “Ồ, mình đã hi sinh vậy mà chẳng có ai công nhận, chẳng 1 lời cảm ơn, chẳng có người coi trọng”, vậy là trật nhịp, thấy xa, rồi dần tan rã. Nhất là trong gia đình, khi bố mẹ chẳng còn hiểu nhau, chẳng còn chung nhịp, tan rã là điều khó tránh, và con cái sẽ phải chịu thiệt thòi, chịu những nỗi đau…

Vậy thì ngay từ bây giờ, nếu có ai đó vì bạn mà lo toan, vì bạn mà hi sinh thì hãy đừng khiến những điều cho ấy chìm trong lặng lẽ. Hãy biết ghi nhận, hãy biết nói lời cảm ơn, hãy biết đáp trả. Vì trên cuộc đời này, mọi thứ đều tồn tại theo quy luật cân bằng, có cho, có nhận, có vay, có trả, có nợ, có đòi. Hãy yêu thương những người đang còn ở bên.

CHO – NHẬN LÀ CHUYỆN PHẢI HỌC CẢ ĐỜI! 
————————
Cảm ơn BỐ MẸ, cảm ơn gia đình luôn bên con, dù khó khăn, dù thiếu thốn cũng cho chúng con mọi thứ mà chẳng cần đáp trả.

Cảm ơn những người bạn thật sự đã luôn ở bên tôi những lúc khó khăn nhất. Cảm ơn những anh chị đối tác đã giúp đỡ em rất nhiều trong công việc.

Và người cuối cùng em muốn cảm ơn, đó là chồng em – vì tất cả!

KHI MỌI THỨ TRỞ THÀNH CHUYỆN ” DĨ NHIÊN”
#Bùi_Minh_Trang – #Content_Writer

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.Email address is required.